Ngoại tình với đàn ông kém 11 tuổi không phải vì nhu cầu thể xác

Tôi là một người phụ nữ khá đẹp, rất trẻ so với tuổi, điệu đàng, mưu trí, vui tính và sống tình cảm, đôi lúc lãng mạn. Sau khi lấy chồng tôi có không biết bao nhiêu sự cám dỗ ngọt ngào, từ những chàng trai phi công trẻ tới những người đàn ông thành đạt, giàu sang. Tôi bỏ lỡ hết vì nghĩ đó chỉ là chuyện phù phiếm. Đôi khi cũng có chút ngưỡng mộ và say nắng tí xíu với ai đó nhưng rồi cũng nhanh trôi qua .
Ảnh minh họa

Tôi cũng ghét những chuyện ngoại tình và lên án những kẻ ngoại tình vì đó là những điều thật khó chấp nhận. Nhưng cuộc đời đôi khi thật trớ trêu, ông trời cũng vui tính thử thách lòng người. Thật ra, người ấy rất chân thành và yêu tôi thật lòng. Tôi cũng không hiểu vì sao lại trao trọn con tim của mình cho người ấy. Tôi và người ấy không phải là những kẻ chỉ vì niềm vui thể xác, bản thân không quá cần điều đó vì chồng hoàn toàn rất ổn trong chuyện này. Người đó cũng không quá cần chuyện đó vì vợ chưa cưới là một cô gái rất trẻ và khá đẹp; họ đã yêu nhau lâu rồi.

Tôi luôn dằn vặt mình và luôn nghĩ cho người ấy, người ấy cũng vậy. Tình yêu là cái gì nhỉ? Chúng tôi luôn nghĩ và hy sinh cho nhau, chia tay nhiều lần để rồi lại đau lòng, rơi nước mắt và lại đến bên nhau đau khổ và khắc khoải. Người ấy không cần tiền của tôi, cũng chẳng cần cái công ty bé nhỏ này vì chính họ một tay vun xới cho công ty, vất vả cho công việc từ khi là con số không. Người ấy luôn chăm sóc và lo lắng, yêu quý tôi từ khi chúng tôi mới quen nhau, chưa nảy sinh tình cảm trai gái, trân trọng và chân thành. Tôi cũng không phải người lợi dụng vì bên tôi còn rất nhiều những nhân sự hỗ trợ và khi cần tôi sẽ tiếp tục có những người như vậy. Để có trai trẻ với tôi thật sự không khó vì lúc nào tôi cũng có thể có được. Cuộc sống đôi khi vẫn vậy, trớ trêu và oan trái.

Tôi trong mắt rất nhiều người là phụ nữ tuyệt vời và hoàn hảo nhất, hết lòng chăm nom và quyết tử cho chồng con. Tôi hoàn thành xong tốt vai trò làm dâu, làm mẹ, làm vợ theo cái cách nhìn ngoài vào, chỉ linh hồn của tôi lúc bấy giờ bị quỹ dữ đánh cắp. Tôi thấy mình thật nhỏ bé và tội nghiệp, thấy người ấy thật khắc khoải và quyết tử, thấy chồng mình thật tận tụy, ủng hộ và yêu thương vợ hết lòng. Chẳng ai có lỗi trong chuyện này và đều đáng thương, phải ở trong cuộc mới cảm nhận hết được. Tôi không biện minh cho những tội lỗi nhưng thực sự xúc cảm như một cái gì đó thật kinh điển cứ hiện hữu, càng đấu tranh càng đau khổ và càng ngột ngạt. Nếu làm một kẻ đốn mạt có lẽ rằng thuận tiện hơn làm người tốt gấp nhiều lần, như vậy thuận tiện rũ bỏ, không vật vã và giằng xé tâm can .
Thật buồn cười ! Không vì thể xác, không vì tiền, không vì danh vong, lợi lộc, không vì gì cả mà đơn thuần vì tình yêu sao ? Yêu thật lòng đến ngu ngơ, yêu thật lòng đến cháy bỏng, vật vã để tìm về với cái thiện, cái chân chính. Thế mới đau đớn, vật vã giữa hai quốc tế thiện và ác. Mỗi người sẽ chọn cho mình con đường riêng và không ai giống ai cả, tôi sẽ chọn cho mình theo một cái lý hợp tình nhất và cho quá khứ ngủ yên với những kỷ niệm ngọt ngào