Đàn ông tốt biến phụ nữ thành đứa trẻ, đàn ông tồi biến phụ nữ thành đàn ông

Người ta nói rằng phụ nữ là nước. Một người đàn ông mưu trí và có nghĩa vụ và trách nhiệm sẽ hiểu rằng, họ phải yêu quý và chăm nom nguồn nước, mới hoàn toàn có thể thu về quả ngọt niềm hạnh phúc. Còn một người đàn ông ích kỷ và luôn tự cho mình là đúng, họ sẽ khiến dòng nước ngừng hoạt động, hoặc khuấy đảo rối tung, biến nước thành ao tù nước đọng … * * *

Hôm nay cô ấy phải làm tăng ca đến 10h tối mà vẫn chưa được ăn gì, ngoài trời đang mưa như trút, cô gọi điện thoại cho chồng tỏ ý muốn anh đến đón. Bên đầu dây bên kia, anh chồng giọng ngái ngủ: “Mưa thế này, đi làm sao được? Thôi em tự bắt xe ôm đi về cho xong việc”. 

Đêm hôm ấy, trong lòng cô còn lạnh lẽo hơn cả cơn mưa ngoài trời kia … * * * Cô ấy bị sốt đến 39 độ, cảm thấy body toàn thân phát lạnh, chân không hề đứng vững. Cô gọi điện cho chồng về. Anh chồng gắt gỏng : “ Sao em suốt ngày ốm thế ? Tự lấy thuốc uống đi ! ”. Nói còn chưa dứt câu anh đã vội cúp máy cái “ cộp ”, chỉ nghe thấy đầu dây bên kia vọng lại thứ âm thanh chói tai, tựa như từng mũi kim xuyên vào tim … * * * Cô nói với chồng rằng việc làm phải có đặc thù vĩnh viễn, đừng vì một chút ít sai lầm đáng tiếc mà từ chức, đứa nhỏ vẫn cần tiền nộp học. Anh chồng liền vung tay như muốn đánh : “ Cô đàn bà con gái thì biết cái gì, tôi đây có tài nhưng không gặp thời mà thôi ! ”. Cô chỉ biết tĩnh mịch không nói lại gì thêm, lẳng lặng nhấc điện thoại cảm ứng, xem xem hoàn toàn có thể tìm được việc làm bán thời hạn nào để làm thêm không.

Anh chồng liền vung tay như muốn đánh : “ Cô đàn bà con gái thì biết cái gì, tôi đây có tài nhưng không gặp thời mà thôi ! ”. ( Ảnh : xframe ) * * * Vì tình yêu, cô chỉ biết lặng lẽ nuốt xuống sự hờ hững lạnh nhạt này. Nhưng đời sống vẫn phải liên tục, cô phải học cách can đảm và mạnh mẽ bước tiến, một mình chịu đựng đớn đau, chịu đựng nước mắt, chịu đựng khổ cực. Cô vô tình biến thành một người độc lập và can đảm và mạnh mẽ từ khi nào không hay. Đến một ngày nọ, cô nhìn lại người đàn ông phía sau sống lưng mình, và không biết còn điều gì đáng để lưu luyến đây. * * * Cách đây không lâu, khi những bạn cùng lớp tụ tập, tôi gặp lại Thảo Chi, cô ấy là người mẫu số một trong ” năm bông mai vàng ” của lớp. Tôi còn nhớ Thảo Chi là một cô nàng xinh xắn, thanh tú và rất ít khi tức giận, đặc biệt quan trọng còn hay ngại ngùng. Hồi đó bao chàng trai trong lớp thích cô, hay trêu đùa cô, những lúc ấy cô nàng chỉ biết cầm cuốn sách che mặt, ánh mắt thẹn thùng như biết nói, trông vô cùng đáng yêu và dễ thương. Ngày cưới Thảo Chi tôi cũng tham gia. Hôm đó, cha mẹ cô ấy đã khóc rất nhiều, nhìn qua cũng thấy cô con gái nhỏ yếu đuối được ba mẹ cưng chiều thế nào. Nhưng ngày hôm nay gặp lại, từ cái nhìn tiên phong tôi đã có chút kinh ngạc. Trang phục văn phòng của Thảo Chi rất ngăn nắp, nhưng váy của cô ấy có vẻ như hơi ngắn. Cô ấy nói khá to, cũng hoàn toàn có thể nói bất kỳ điều gì, và hoàn toàn có thể uống bất kỳ thứ gì. Khi tôi đi ngang qua, thấy Thảo Chi đang kéo mấy bạn nữ, mặt mày hớn hở lôi ra mấy chai lọ gì đó, rồi hồ hởi ra mắt loại sản phẩm. Cô ấy nói một thôi một hồi với vẻ tự hào, nhưng vẻ mặt của mấy bạn nữ đó thì trông thật khó xử.

Trang phục văn phòng của Thảo Chi rất ngăn nắp, nhưng váy của cô ấy có vẻ như hơi ngắn. Cô ấy nói khá to, cũng hoàn toàn có thể nói bất kể điều gì, và hoàn toàn có thể uống bất kể thứ gì. ( Ảnh : Shutterstock ) Bạn nam đứng bên cạnh nói nhỏ cho tôi biết, Thảo Chi mấy năm gần đây bán hàng khuyến mại, hai năm trước là bán bảo hiểm, gần đây bán những loại loại sản phẩm chăm nom da. Bây giờ không phải là thời đại bán hàng trực tiếp, nhưng cô ấy chẳng biết đã nghe ai đó lừa, bèn làm đại diện thay mặt cho một tên thương hiệu không rõ nguồn gốc. Vào dịp nghỉ lễ tình nhân năm nay, cô đã bán cho anh một bộ với giá đắt đỏ. Mang đồ về nhà, vợ anh kiểm tra thấy loại sản phẩm bị lỗi, bèn giận anh đến nửa tháng vẫn chưa bỏ lỡ. Tôi cảm thấy lạ, Thảo Chi chẳng phải là có việc làm không thay đổi trên phố sao ? Anh bạn phủ nhận : ” Không phải, mà vì cô ấy cưới phải ‘ người chồng không tốt ‘. Cô ấy sinh con gái đầu lòng nhưng người chồng muốn có con trai, còn ép rằng không sinh được con trai thì ly hôn. Lần thứ hai mang thai là con gái, bên nhà chồng lại ép cô phải bỏ thai. Đến lần thứ ba mang thai, ở đầu cuối vẫn sinh con gái. Nay chồng cô đang thất nghiệp, lại hay rượu chè cờ bạc, không chỉ có vậy còn hắt hủi vợ vì không sinh được con trai. Một mình Thảo Chi phải kiếm tiền nuôi hai cô con gái ”. Anh bạn nói rằng mấy năm gần đây tình cảnh của Thảo Chi rất khó khăn vất vả, tình cảm vợ chồng thì ngày càng hờ hững lạnh nhạt. Rất nhiều lần cô than phiền với bè bạn và mếu máo buồn lắm.

Cô gái trẻ e ấp dịu dàng êm ả ngày nào giờ đây đã trở thành một người phụ nữ can đảm và mạnh mẽ, cô cũng không biết rằng mình đã phải chịu đựng bao nhiêu. ( Ảnh : Pexels )

Trong cấu trúc xã hội ngày này, dù ở Châu Á Thái Bình Dương hay Châu Âu, đàn ông là trụ cột của kinh tế tài chính mái ấm gia đình. Chăm sóc cha mẹ, vợ con là nghĩa vụ và trách nhiệm của người đàn ông. Còn như chồng của Thảo Chi, vốn thân thể khỏe mạnh, tuổi trẻ cường tráng, vậy mà lại đặt gánh nặng kiếm tiền lên vai người vợ, còn gì đáng hổ thẹn hơn.

Một số đàn ông đã quen với việc tự cho mình là TT, mọi thứ phải tuân theo sở trường thích nghi của anh ấy. Đối với anh ta, chơi game, chơi bài và uống rượu là ” đại sự ” không hề trì hoãn. Phụ nữ so với anh ta, tốt nhất là lúc cần thì phải Open ngay lập tức, nhưng nhỡ có chút phiền phức thì chỉ mong rằng cô ấy mau rời đi. Người phụ nữ không còn cách nào khác, dẫu có khó khăn vất vả đến đâu cũng chỉ hoàn toàn có thể một mình đảm đương.

Có 1 số ít đàn ông, chỉ biết tàn khốc so với vợ của mình, còn với những người khác thì mười phần yếu ớt và bất lực. Vợ bị chính anh ta gây khó dễ ở nhà, anh ta còn nói : “ Cô phải tâm lý nhiều hơn về bản thân ! ”. Khi người vợ gặp phải khó khăn vất vả trong việc làm, anh ta sẽ nói : “ Tôi đã nói trước là tính cách của của cô có yếu tố ” …

Lấy phải đàn ông vô trách nhiệm, phụ nữ chỉ có thể lặng im nuốt nỗi bất bình (Ảnh: xframe)

Cứ như vậy, người phụ nữ không khi nào dám mở miệng, đau lại càng thêm đau. * * * Vợ và chồng, khi hai người ở bên cạnh nhau, rất cần sự đồng cảm, an ủi và sẻ chia. Tất nhiên phụ nữ hoàn toàn có thể chọn cách can đảm và mạnh mẽ kiên cường, nhưng dẫu can đảm và mạnh mẽ thế nào, trái tim của họ đều chỉ như một cô gái nhỏ, mong ước được đối xử dịu dàng êm ả, được bảo vệ và chở che. Cô ấy không nhất thiết yên cầu rất nhiều, chỉ là ngày mưa có ai đó cầm ô đứng đợi, khi ngã bệnh căng thẳng mệt mỏi thì có ai đó yêu thương. Nếu cô ấy không hề có được một chút ít êm ả dịu dàng như vậy, trái tim cô sẽ trở nên băng giá. Cô ấy thực sự hoàn toàn có thể ngày càng trở nên can đảm và mạnh mẽ và can đảm và mạnh mẽ hơn, cũng tự mình tìm thấy niềm hạnh phúc mà chính mình mong ước. Nhưng đến một ngày, cô ấy hoàn toàn có thể rời xa bạn một cách nhẹ nhàng, và đi tìm kiếm một vùng trời cao rộng mới. Vì vậy, là đàn ông, hãy yêu thương người phụ nữ của mình, và đừng để cô ấy phải cố làm ra vẻ can đảm và mạnh mẽ. Cô ấy là phụ nữ, vốn êm ả dịu dàng như nước chảy qua khe, thế cho nên cần người đàn ông thoáng đãng như sông dài biển rộng.

Hòa An (biên dịch)
Theo aboluowang.com

( Dân trí ) – “ Đàn ông tốt biến phụ nữ thành đứa trẻ, đàn ông tồi biến phụ nữ thành đàn ông ”. Ảnh minh họa : Getty Images Em – phụ nữ 33 tuổi. Vừa kịp xong một cuộc hôn nhân gia đình. Anh – đàn ông 41 tuổi, nhanh hơn em, đã xong đến 2 cuộc hôn nhân gia đình. Anh đến với em, với toàn bộ thời hạn và tâm lý. Anh khiến em yêu đời hơn, an toàn và đáng tin cậy vào niềm hạnh phúc hơn. Dù em có ở cách xa anh bao nhiêu, chỉ cần em lên tiếng, anh đều xuất hiện nhanh nhất. Những món quà của anh khuyến mãi em đều thuận tiện khiến bất kể người phụ nữ nào quanh em đều xuýt xoa trầm trồ và ghen tị. Em như đang sống trong ngập tràn niềm hạnh phúc. Đó là nguyên do mà mặc kệ chuyện anh đã trải qua 2 đời vợ, em vẫn rủ anh về sống chung nhà với em. Em – phụ nữ 33 tuổi. Thu nhập không thua gì anh. Thậm chí có phần nhỉnh hơn anh. Em có nhà riêng, có xe riêng. Em hoàn toàn có thể đi bất kể đâu nếu em thích. Có thể mua bất kể thứ gì em muốn. Em rủ anh góp vốn đầu tư cùng em cái nào cũng thắng. Luôn fair, 50/50, dù anh chẳng cần làm gì, chỉ cần đổ tiền vào cho em. 2 năm bên nhau, anh có thêm nhà, thêm xe nhờ những phi vụ góp vốn đầu tư chung với em. Anh chê nhà căn hộ chung cư cao cấp, hai đứa góp tiền mua nhà liền kề. Em nửa đùa nửa thật bảo anh : Em là phụ nữ, em đóng 40 % anh 60 % nhé ! Anh cười đáp : Chuyện nhỏ ! Hay để anh bỏ luôn 100 % đi. Em niềm hạnh phúc lắm. Không phải vì tiền tài vì tài lộc với em chưa khi nào là yếu tố. Mà là vì em nhận thấy anh đã cho em tham gia vào tương lai của anh. Em cứ ngỡ em đã tìm được bến đỗ cuối của đời em rồi. Nhưng hôm đi đặt cọc nhà. Anh đưa đúng 50 %. Em bảo : Ơ, em tưởng … Anh nhún vai : Anh chỉ có bấy nhiêu thôi. Okie fine ! Em đóng đúng 50 % còn lại. Nhưng lòng em mở màn có những rạn nứt. Nhà em, anh đến ở cùng. Anh bảo : Mỗi tháng anh đưa em 5 triệu để cùng em chi trả tiền điện nước nhé ! 5 triệu ư ? Em đâu cần đến 5 triệu của anh ? Em tự tin thu nhập của em lo được hết. Nên em bảo : Thôi, khi nào cần em xin anh sau. Nhưng giờ đã 2 năm rồi, anh vẫn điềm nhiên như không. Nhà của em anh ở. Cơm của em anh ăn. Anh cứ coi như mọi thứ chẳng có gì đáng phải lăn tăn cả. Và sau 2 năm, anh bộc lộ như thể nhà của anh. Anh chê bai đủ thứ trong nhà. Em bảo : Nếu anh không thích anh hoàn toàn có thể bỏ tiền ra sửa theo ý thích của anh. Thì anh lạng lẽ. Càng ngày, em càng thấy anh lộ rõ thực chất. Cơm dở anh chê. Nhà hỏng cái này cái nọ em bảo anh gọi thợ sửa thì anh lờ lớ lơ. Đến con anh lên nhà mình chơi, anh cũng chẳng bỏ đồng nào ra nhưng lại trách em không làm cơm tử tế. Con em hỏi anh thì anh cáu gắt đuổi nó ra chỗ khác. Con anh thì anh còn đòi ngủ chung với nó. Em là mẹ, em cũng có những tủi thân chứ ? Chưa kể vợ cũ của anh vẫn ngày ngày chửi xéo em trên FB. “ Đàn ông tốt biến phụ nữ thành đứa trẻ, đàn ông tồi biến phụ nữ thành đàn ông ”. Em đang trở thành đàn ông rồi. Anh đổi khác rồi. Còn đâu là người đàn ông đã vì em mà đến ? Anh giống những phụ nữ chỉ ăn và làm đẹp. Không góp phần đồng nào nhưng luôn xỉa xói em, cay nghiệt với em. Em tự hỏi vì sao anh biến hóa đến thế ? Vì em đã không yêu anh đủ ư ? Hay vì em làm vợ sai rồi ? Em cứ tiếc mãi cái người đàn ông đã từng vì yêu em mà đến. Nhưng giờ thì em đang trở thành đàn ông trong cái nhà này. Em đã vì những xưa cũ anh đã làm mà nhịn anh để đợi anh biến hóa, đợi anh trở lại như ngày anh còn cưa cẩm em. Nhưng em cũng stress lắm rồi khi mà không còn thấy tương lai của 2 đứa. Em muốn rời khỏi anh. Em đã đôi lần trang nghiêm nói với anh rằng tất cả chúng ta nên kết thúc tại đây. Nhưng lần nào anh cũng chây ì ra, anh mặc kệ em, anh vẫn ở lỳ trong nhà em. Bản thân em không biết cách nào để đưa anh ra khỏi nhà em. Là bởi em không đủ cương quyết. Là bởi em sợ phải làm lại từ đầu. Là bởi em hèn quá đúng không anh ?

Hôm nay, em đã quyết định hành động rồi ! Lá thư không niêm này không phải dành cho anh. Mà cho chính em ! Là thúc giục chính em, rời khỏi anh. Hạnh phúc hay khổ đau là mình lựa chọn, phải không tôi ơi …

Theo Facebook Hoàng Anh Tú