“Khi mẹ là giáo viên” – nỗi lòng của người mẹ làm nghề dạy học

“Khi mẹ là giáo viên” – nỗi lòng của người mẹ làm nghề dạy học

Tác giả của bài thơ xúc động này là cô giáo Lê Thanh Hồng, giáo viên môn Ngữ Văn, hiện là hiệu phó trường THCS Thị trấn Kỳ Sơn, Hòa Bình. Bài thơ được cô viết để khuyến mãi ngay con gái đầu Nguyễn Lê Huyền Trinh, khi Huyền Trinh tham gia Cuộc thi Tiếng hát măng non thành phố, vào tháng 11/2007 .Ngày hôm đó, cô con gái nhỏ bé nằng nặc đòi chị Hồng đưa đi thi, nhưng do bận việc làm ở trường, nên chị Hồng đành phải dẫn con đến nhà bạn, để rồi hai bé cùng đi với nhau. Lần đó, Huyền Trinh giành giải nhì phần thi hát đơn ca dân ca ( không có giải nhất ) của cuộc thi này .

Dù đã đạt giải cao, nhưng bé Trinh đã khóc nức nở ngay tại hội trường. Khi về nhà, chị hỏi chuyện con, chị Hồng đã bật khóc, khi con nói về lý do mình buồn và khóc như vậy vì: “Con muốn biểu diễn cho mẹ xem!”.

Ngay khi nhận ra và đồng cảm cảm xúc của con khi mẹ vắng mặt trong khoảnh khắc quan trọng và đáng ghi dấu nhất của cuộc sống mình, chị Hồng đã rất buồn, trăn trở và chị đã gửi gắm những cảm hứng đó của mình vào bài thơ :

Khi mẹ là giáo viên

( Tặng con gái )
Mẹ chẳng khi nào có được niềm vui
Đưa con đến trường những ngày quan trọng nhất
Khi con có niềm vui cũng là khi mẹ bận
Con luôn thiệt thòi khi có mẹ giáo viên .

Buổi tựu trường khai giảng tiên phong
Mẹ thương con lắm nhưng cũng thôi đành chịu
Áo mới vở thơm con vẫn thường nũng nịu
“ Mẹ đưa con đến trường, nay buổi học tiên phong ”

Con lớn dần con cũng hiểu mẹ hơn
Biết mẹ bận nên chẳng hề yên cầu
Con biết tự lo toan, con dần cứng cỏi
Vẫn thui thủi đi về khi không có mẹ ở bên .

 

Con thiệt thòi khi có mẹ giáo viên
Sớm, chiều, tối việc làm bộn bề lắm
Sẽ không có mẹ suốt một thời áo trắng
Bởi mẹ không hề ở bên con cả những lúc con cần .

Nhưng con có mẹ như một người bạn thân
Mẹ không tuổi trong cuộc sống đèn sách
Mẹ sẽ bên con cùng con vượt qua thử thách
Và mãi yêu con đến trọn cuộc sống mình. / .

Bài thơ được chị Hồng viết vào ngày 05/11/2007, tặng cho con gái lớn của mình. Ảnh: Khám PháBài thơ được chị Hồng viết vào ngày 05/11/2007, tặng cho con gái lớn của mình. Ảnh: Khám Phá

Cứ mỗi mùa tựu trường đến, những người làm trong nghề giáo lại rưng rưng nước mắt khi nhắc đến bài thơ “ Khi mẹ là giáo viên ”. Bài thơ tuy không quá dài, nhưng cũng đã khắc họa những thiệt thòi một đứa trẻ phải chịu đựng khi có mẹ làm nghề giáo. Những lời thơ đầy xúc cảm cũng là những lời tâm sự của một người mẹ gửi đến con, là sự đồng cảm cảm xúc của con khi không có mẹ ở bên cạnh trong những quy trình tiến độ quan trọng nhất của cuộc sống. Hơn cả, đó còn là sự trăn trở, là nỗi lòng của một người mẹ, dù rất thương con, nhưng vẫn luôn hi sinh bản thân để góp sức hết mình cho sự nghiệp giáo dục .

Cô giáo Lê Thanh Hồng (ở giữa) bên hai con gái của mình. Ảnh: Khám pháCô giáo Lê Thanh Hồng (ở giữa) bên hai con gái của mình. Ảnh: Khám phá

Khi đọc được bài thơ này, rất nhiều người làm giáo viên đã tìm thấy sự đồng cảm trong đó, một cô giáo san sẻ : “ Vẫn luôn thấy có lỗi với con, vì mải việc làm ở trường học để rồi lúc về đến nhà đã khàn hơi, khản tiếng, … nên lúc dạy con không còn đủ kiên trì như với học trò của mình. Thấy thương con ghê ! ” .
Một người làm giáo viên khác cũng nói : “ Mẹ bắt buộc phải kiên trì với học viên, nhưng với con thì đòn roi liên tục. Nhiều khi còn trút giận lên cả con. Khổ thân con khi có mẹ là giáo viên ” .
Cũng có chung cảm xúc với chị Hồng, một câu truyện xúc động khác về ngày khai giảng tiên phong của con, cũng được một người mẹ làm giáo viên san sẻ : “ Ngày tựu trường, lần tiên phong con vào lớp 1, mẹ không đưa con đến trường, không được nhìn nét mặt ngây ngô, ngộ nghĩnh của con trong ngày tựu trường. Mình vẫn nhớ ngày khai giảng tiên phong thời tiết nắng oi, con dự khai giảng xong nóng quá không chịu được thế là òa khóc. Bố đưa con đi khai giảng thấy vậy bế con vào lớp quạt lấy quạt để và dỗ dành con …. Bây giờ đọc bài thơ này thương con quá ” .

“Mình thì tối nào cũng nghe câu hỏi quen thuộc của con “Mẹ xong việc chưa? Ôm con một tí”,”Tối nay mẹ phải làm việc không ạ?”. Một cô giáo khác buồn bã tâm sự, khi có con học đến lớp 4 mà mẹ chưa lần nào đi họp phụ huynh cho con.

Một cô giáo gửi lời tâm sự tới tác giả : “ Đọc bài thơ, chị trọn vẹn đồng cảm với em bởi con chị, cũng là con của cô giáo em ạ ! Trong từng câu, từng chữ em gói những vấn đề qua trang thơ, chị thấy như đâu đó phảng phất bóng hình của mình, rồi cả con chị nữa, nhất là những câu con có ý vòi vĩnh mẹ để được mẹ chăm nom, giờ nghĩ lại sao mà thương, sao mà tội cho những con quá em nhỉ !
Lúc đó, chị cứ chạy theo việc làm bằng nghĩa vụ và trách nhiệm, bằng bổn phận so với nhà trường, so với học viên. Còn với con, cứ nghĩ lo cho chúng có cái ăn, cái mặc, những con có đời sống vật chất tương đối là mình yên tâm rồi. Giờ tâm lý, thấy như thế là chưa đủ bởi vượt lên trên toàn bộ, những con cần được mẹ vuốt ve chăm nom về mặt ý thức. Càng thương những con hơn, trong thực trạng vậy, vẫn không nửa lời trách cứ mẹ, đôi lúc lại nhìn mẹ bằng ánh mắt đồng cảm san sẻ … ” .
Nguồn : Khám phá .

Source: https://leading10.vn
Category: Giáo Viên